Thứ Ba, 29 tháng 4, 2008

Chuyện về người chỉ huy xe tăng tiêu diệt cả một lữ đoàn dù Ngụy

"Cuộc chiến đấu chỉ còn lại duy nhất một chiếc xe của chúng tôi. Thấy xe tăng của ta, bọn địch ở các hầm cơ động, thông hào bắn ra như mưa. Nhiều tên sợ quá, ném lựu đạn quên rút chốt", ông Nguyễn Đình Thoảng kể về cuộc tấn công lữ đoàn dù ngụy trên cứ điểm 543.

Trong một ngõ sâu ở phường Phúc Khánh, TP Thái Bình, có một người lính tham gia trận chiến đấu đầu tiên bằng xe tăng của quân đội ta trên chiến trường miền Nam giai đoạn còn bí mật. Ông là Nguyễn Đình Thoảng, 66 tuổi, quê ở Thái Bình, người tham gia trận đánh xe tăng công khai giữa ban ngày với xe tăng của địch; cũng là người chiến sỹ xe tăng đầu tiên của binh chủng được nhận Huy hiệu Bác Hồ với những trận đánh huyền thoại.

Theo ông kể, tháng 8/1967, tại thôn Giếng Xạ, Lương Sơn, Hòa Bình, Tiểu đoàn 3, Trung đoàn 203 xe tăng đã bí mật làm lễ xuất quân lên đường vào Nam chiến đấu. Để đảm bảo yếu tố bí mật, bất ngờ, xe tăng hành quân theo đường số 4, đường rừng, từ Lương Sơn lên Vụ Bản, vào Thanh Hóa, xuyên dãy Trường Sơn sang nước bạn Lào. Để đảm bảo bí mật, ban đêm hành quân, ban ngày nghỉ. Cuộc hành quân kéo dài ròng rã gần 3 tháng mới tới Xa-van-na - khẹt (Lào).

Hành quân dài trên đường rừng núi nên xe hư hỏng nhiều nhất là bộ phận chuyển động. Để chiến đấu ngay được, một đại đội 11 xe dồn thành 6 chiếc, những chiếc còn lại sẽ bổ sung hoàn chỉnh sau. Giáp Tết Mậu Thân năm 1968, lần đầu tiên trong đêm xe tăng của ta bí mật vượt sông Sê-pôn phối hợp với bộ binh tấn công địch ở Hội Xan (Quảng Trị). Thấy xe tăng đối phương xuất trận, hàng loạt đồn bốt địch thần hồn nát thần tính, hốt hoảng bỏ chạy về Lao Bảo. Xe tăng ta lại bí mật vượt sông Sê-pôn tấn công xóa sổ đồn bốt địch ở Lao Bảo.

Sau những trận đánh mở đầu giành thắng lợi đó, ông Thoảng còn tham gia chiến đấu ở làng Vây trong chiến dịch Mậu Thân. Bị đòn bất ngờ, đầu năm 1971, Mỹ - ngụy tập trung hàng chục ngàn quân với hàng trăm máy bay, xe tăng, xe bọc thép mở cuộc hành quân lớn "Lam Sơn 719" đánh vào đường 9 Nam Lào định cắt đôi Đông Dương và hòng tiến ra Bắc. Phát huy thắng lợi trận đầu ra quân, 10h sáng 25/2/1971, xe tăng ta lại được lệnh xuất kích tấn công một lữ đoàn dù ngụy cứ điểm 543 trên một quả đồi cao rộng.

"Đội hình tiến công gồm 3 xe tăng chênh chếch theo hình chữ chi, xe của tôi mang số hiệu 550 đi đầu. Trong xe gồm Trưởng xe là đồng chí Duyên, lái xe là đồng chí Đoàn và tôi - pháo thủ cùng đồng chí Cối, CTV Trưởng tiểu đoàn. Trên đầu, các loại máy bay địch quần thảo nhiều như chuồn chuồn mùa hè, xả đạn làm cho chiếc xe tăng thứ hai của ta bị cháy, chiếc thứ 3 bị hỏng và bộ binh cũng không tiến kịp theo xe tăng.

Cuộc chiến đấu chỉ còn lại duy nhất một chiếc xe của chúng tôi. Thấy xe tăng của ta, bọn địch ở các hầm cơ động, thông hào bắn ra như mưa. Nhiều tên sợ quá, ném lựu đạn quên rút chốt. Xe tăng của tôi tiến lên được đỉnh đồi và cứ thế quần nhau với cả lữ đoàn dù địch. Bây giờ nhớ lại mới thấy đây là trận chiến đấu có một không hai trong lịch sử của bộ đội xe tăng.

Khi đồng chí Trưởng xe bị thương, đồng chí Cối giúp lái xe, còn tôi vào vị trí Trưởng xe kiêm pháo thủ. Tôi dùng pháo 76, đại liên, 12,7 bắn vào các ổ đề kháng của địch. Trong xe tầm bắn hạn chế, tôi bò ra lưng xe hạ nòng 12,7 bắn thẳng vào các cửa hầm của địch. Một mình tôi đã bắn như thế từ hơn 9h sáng cho đến 4h chiều, bắn hết 2 hòm đạn 12,7, bắn hết tất cả cơ số đạn trong xe tăng dành cho 3 trận đánh công kiên. Trong xe chỉ còn lại 2 quả đạn vạch sáng cực nhanh - một loại đạn rất có giá trị khi bắn phải được lệnh. Bắn đến mức tai như ù, đầu muốn vỡ, mắt nổ đom đóm.

Đến khoảng 4h chiều, lữ đoàn dù địch phần thì bị tiêu diệt, phần thì bị thương, phần thì bỏ chạy tán loạn. Cả quả đồi rộng hàng mẫu, đất đá cày xới, xác giặc ngổn ngang như vười mía sau cơn bão lớn. Cuối trận đánh phát hiện còn một hầm cố thủ - "lô cốt cơ động" của địch, chúng tôi cho xe lên mặt hầm quần thảo, bắn đạn khói, ném lựu đạn cay buộc địch phải ra hàng. Từ trong xe thấy lúc nhúc địch, đồng chí Cối lệnh cho tôi ra khỏi xe bắt sống tù binh. Tôi cắp khẩu AK nhảy xuống đất. Nhìn trước mặt là mấy chục tên địch có tên còn cầm vũ khí. Đồng chí Cối đứng trên xe dùng AK khống chế địch và ném dây cho tôi.

Chúng tôi không ngờ đây chính là hầm chỉ huy. Tôi một tay để vào cò súng, dùng nòng súng khoành dây trói liên tiếp quanh người tổng số 47 tên. Tận bây giờ tôi không hiểu sao mình lại nghĩ ra được cách trói địch có một không hai như vậy! Một xâu tù binh dài tới hai ba chục mét. Vừa trói tôi vừa nhớ đến những dây cua đồng bán ở chợ quê tôi, người nông dân cũng trói cua tương tự thế này. 47 tù binh tôi bắt sống hôm đó gồm toàn bộ Bộ Tham mưu lữ đoàn dù, trong đó có tên Đại tá Thọ - Lữ đoàn trưởng.

Mấy mươi năm rồi, tôi không nhớ trận đó chiếc xe tăng của chúng tôi đã tiêu diệt bao nhiêu địch, chỉ biết toàn bộ lữ đoàn dù địch hơn một ngàn quân không còn một ổ chống cự nào trên toàn quả đồi. Nhiều lúc nhớ lại, tôi cũng không hiểu sao mình lại có sức khỏe để có thể bắn suốt trong nhiều tiếng đồng hồ liền như thế! Và một điều rất kỳ lạ, hơn 5 tiếng quần nhau với địch, lúc trong xe, lúc ra ngoài chìa lưng ra trời đất mà bắn địch, bốn xung quanh đạn như mưa rào mà tôi không hề bị thương dù là vào phần mềm. Trên lưng xe thì la liệt lựu đạn chưa nổ và đạn các loại.

Chiến tranh có những điều không thể lý giải được. Chỉ riêng điều này, có thể khẳng định, đây là trận đầu tiên xe tăng ta công khai tấn công địch và đã chiến thắng rất oanh liệt, một xe tăng tiêu diệt cả một lữ đoàn dù!

Sau trận đánh đó, về đơn vị, tôi ngủ mê mệt cho đến trưa hôm sau mới tỉnh, người rã rời, khát, mệt. Nhưng chỉ được nghỉ một ngày, ngày 27/2, tôi lại cùng chiếc xe tăng của mình xuất trận. Trận này, địch cũng dùng xe tăng với số lượng lớn. Xe tăng của tôi sau khi bắn hạ 3 chiếc xe tăng của địch cũng đã bị trúng đạn bốc cháy. Tôi bị thương nặng vào chân, vào sườn, lạc vào rừng 10 ngày. Đơn vị cho là đã hy sinh nên tổ chức lễ truy điệu. Rất may, số tôi chưa tận, một đơn vị bộ đội của ta tìm thấy tôi đang sốt hầm hập, vết thương nhiễm trùng sưng húp.

Tôi ra Bắc điều trị vết thương và dự Hội nghị Chiến sỹ quyết thắng toàn quân chủng. Tại Hội nghị, tôi được Chủ tịch nước tặng Huân chương Chiến công hạng nhì, đặc biệt được nhận Huy hiệu Bác Hồ - đây là tấm huy hiệu đầu tiên của quân chủng xe tăng thiết giáp"

Không có nhận xét nào: